y, vừa mới mở mắt ra thì điện thoại đãkêu lên :
- Anh à, đi ăn sáng thôi anh, emđói quá rồi.
- Chờ anh tý, anh vừa ngủ dậy mà.
- Anh lười quá đi, ngủ nhiều quá thành con mèo đấy.
- Anh thành con mèo thì em có yêu anh không? Haha
- Anh mà thành mèo thì em sẽ là người đi tìm thuốc để biến anh trở lại bình thường :X
- Em ngốc quá, làm sao mà anh thành mèo được?
- Em ứ chịu đâu, ạnh trêu em. Hứ .
- Thôi, anh sai rồi, anh qua đưa em đi ăn sáng coi như là chuộc lỗi nhé. Hehe
Đến đây, tôi nhanh chóng thay quần áo, chuẩn bị đón em đi ăn:X . Cảm giác thật khác lạ, cuối cùng thì ngày mai tôi cũng có thể ưỡn ngực mà nói với mấy thằng bạn là tôi đã thoát khỏi kiếp FA. Mẹ bọn nó, xem lần này bọn mày còn trêu tao đượckhông . Dắt cái xe ra, vừa mới ngồi lên xe , chưa kịp đi thì lại có điện thoại :
- Alo?
- T à? Còn nhớ mình không ?
- Xin lỗi . Ai thế ạ?
- Hương đây .
- Hương nào nhỉ?
Đệch, trường lớp mình hàng đống Hương, làm sao mình nhớhết được nhỉ ?
- T không nhớ à, Hương học cùng T năm lớp 9 đó.
À, hóa ra là nhỏ ngồi cạnh mình năm cấp 2. Mà cũng nhanh thật, đã 3 năm trôi qua rồi, không biết nhỏ có thay đổi gì không nữa. Từ lúc lên cấp 3, tôi không còn liên lạc với nhỏ nữa, cũng không biết nhỏ đã chuyển đi học ở đâu.
- À, T nhớ rồi. Thế Hương gọi T có việc gì không?
- T có rảnh không, gặp Hương một chút nhé.
- Xin lỗi, tý nữa T phải đi ăn sáng cùng bạn rồi. Để khi khác nhé.
- Thế à, thế thì hẹn lần khác vậy.
Tôi nghe giọng Hương thoáng có chút thất vọng.
- Hương này, sao lại có số của T thế ?
- Hương hỏi mấy đứa bạn của Tđó, thế Hương không được có số của T à?
- Không, chỉ là T hỏi thế thôi. Bây giờ T phải đi rồi, hẹn Hương lúc khác nhé, khi nào rảnh T sẽ gọi.
Kết thúc cuộc gọi, tôi nhanh chóng đến chỗ Quỳnh, vừa đi vừa suy nghĩ về việc vừa qua. Sự việc thật lạ, người bạn sau 3năm không gặp giờ lại đòi gặp mình, thật sự là không biết được như nào nữa. Thôi tạm gác chuyện đấy sang một bên, bây giờ là công việc mà một người bạn trai phải làm, đưa bạn gái đi ăn sáng . Có lẽ mọi chuyện sẽ rất êm đềm nếu nhưkhông có sự việc đó xảy ra.....
Chap 8:
Vừa đến nhà em, cứ tưởng bố mẹ em không có nhà, tôi mở cửa hét toáng vào :
- Anh đến rồi đây.
Đệch, ai ngờ được là bố em ở nhà. Ông đang xem tivi, cũng may bố em tính tình hiền lành nên không làm gì tôi, chỉ hỏi tôirằng :
- Chào cháu, cháu là bạn của Quỳnh hả.
- Dạ , dạ, vâng ạ...
Tôi lí nhí trả lời, trong bụng vẫn thấy xấu hổ vì lúc nãy hành động hơi quá.
- Bác ơi Quỳnh đi đâu rồi ạ.
- Nó vừa đi ra ngoài cùng bạn nó, chắc tý nữa về.
Trời ơi, em hẹn tôi ăn sáng thế mà lại bỏ đi đâu không biết, bây giờ đối mặt với bố em phảilàm sao đây? Mà thôi kệ, nói chuyện lấy lòng bố vợ tương lai trước , biết đâu lại hay . Nghĩ như vậy nhưng đang bí cách mở màn thì may quá, bác ấy nói :
- Cháu biết uống rượu không, uống cùng bác nhé .
- Dạ, rượu cháu biết uống sơ sơ, mà cháu không uống nhiều được.
- Con trai phải mạnh mẽ lên chứ, nào, để bác vào lấy rượu bác cháu ta uống cùng nhau cho vui.
Thế là bác ấy đi vào bếp lấy rượu, bỏ lại mình tôi ngồi đấy. Mãi bây giờ tôi mới có cơ hội nhìn kĩ ngôi nhà của em, lúc nãy nhìn từ ngoài vào chỉ thấy được ngôi nhà 4 tầng khang trang. Ngôi nhà rất gọn gàng, sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, bộ ghế sofa để giữa nhà, phía trước là cái tivi đời mới để cạnh 2 cái chậu hoa, ngoài ra còn mấy đồ trang trí nữa mà tôi không nhớ hết. Đang mải nhìn thì bố em đi ra, tay cầm theo chai vodka cùng mấy đồ ăn cùng. Nhìn chai rượu mà tôi nản luôn, từ bé đến giờ có biếtuống rượu là gì đâu, lòng tự nghĩ quả này




