tiến gần hơn với em. Chỉ nghĩ đến lúc 2 đứa đi chơi chung mà tôi đã thấy rất vui, lòng thầm mong sao cho hết buổi ôn chiều nhanh để về nhà. Buổi tối thậtyên tĩnh, cả bố mẹ tôi đều đi công tác cả rồi nên chỉ có mình tôi ở nhà.
Học bài xong , tôi bật máy tính lên, online xem tin tức, nghe nhạc chút để thư giãn. Bỗng yhcủa tôi bị buzz , hóa ra là thằng Mạnh gọi tôi :
- Mai mày đi chơi cùng lớp ko đấy?
- K, mai tao có việc rồi.
- Đm, lại đi đánh lẻ à?
- Đm, đã có cái gì đâu mà đánh lẻ?
- Bỏ anh em đi chơi với gái , được đấy, mai lên lớp tao cho ăn đòn =))
- Tao lại sợ mày quá =))
Tôi với nó nói chuyện thêm tý nữa rồi tôi tắt yh, làm trận dota rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn đồng hồ : 6h. Với cái tình trạng ngái ngủ như này thì thật khó để ra khỏi chăn, nằm lì thêm chút nữa rồi tôi cũng bật dậy, đánh răng, rửa mặt rồi lò dò đi học. Trung thu có khác, đi đâu cũng thấy đèn là đèn, đâu cũng bán đồ trung thu, trung thu đang len lỏi ở mọi nơi. Đến trường , tôi cất cặp nhanh chóng rồi ra hàng bánh mì quenthuộc, hi vọng sẽ gặp em ở đấy. Ra đến nơi, cửa hàng còn khá vắng vẻ, chỉ có mấy người ăn, mà toàn là mấy em cấp 2 học bên cạnh trường tôi. Ngán ngẩm, tôi gọi cái bánh mì với lọsữa ăn cho thỏa cơn đói. Ngày thứ 7 này tôi thấy sao mà dài lê thê. Cuối giờ học, tôi nhắn tin cho em bảo chờ tôi ở trên lớp, tôi có việc nói với em. Đợi mãi cũng đến lúc tan học. Lớp tôi về muộn hơn các lớp khác do còn một số công việc mà lớpchưa làm xong. Tôi hớt hải chạylên tầng 3, không biết em có còn chờ tôi ở lớp không nữa? Thật may mắn, em vẫn ở đấy, vậy là em không quên lời nhắn của tôi . Tôi thầm mong em sẽ nhận lời đi chơi cùng tôi, nhưng mà đời không như mơ, không giống như trong mấy cái bộ phim tình cảm mà nhân vật nam đưa ra lời mời, nhân vật nữ e thẹn đồng ý. Haiz, đâylà cuộc sống chứ không phải là bộ phim.
-Quỳnh . Tôi gọi em.
- Dạ. Em đây
- Quỳnh này. Tối nay trung thu, em có đi đâu chơi không?
- Sao anh lại hỏi thế ?
- Anh muốn tối nay cùng em đichơi trung thu . Có được không?
- Em xin lỗi , tối nay em đi cùng bạn em rồi.
- Thế à, cũng không sao, em đi vui vẻ nhé.
Nghe câu trả lời như vậy , lòng tôi cảm thấy thật buồn. Chào em , tôi mệt mỏi bước đi lấy xe ra về. Tôi chợt nhớ lại mấy hômtrước tôi thấy em đi cùng một thằng nào đó, trông rất vui vẻ, giống như là bạn trai em vậy. Chắc tối nay em đi chơi với thằng đó. Chỉ cần nghĩ thế thôilà đã đủ để tôi cảm thấy rất buồn rồi. Chợt nghĩ lại mình cũng chẳng là gì của em, chỉ là quen biết nhau một cách tình cờ thôi. Tại sao em ấy lại phải nhận lời của mình nhỉ ? Tôi thậtngốc nghếch khi luôn nghĩ rằng em sẽ nhận lời mời của tôi. Vậy là lại thêm một mùa trung thu cô đơn, thật thất vọng. Về nhà, tôi nằm ngay ra ngủ cho quên đi mệt mỏi và nỗi buồn. Mở mắt ra thì đã là 10h tối rồi, tôi vẫn chưa ăn cơm nhưng tôi không cảm thấy đói. Mở máy tính online vào facebook, thấy tràn ngập ảnh trung thu, mà lại toàn ảnh các đôi với nhau nữa chứ. Xem được mấy ảnh thì tự kỉ, tắt máy kiếm cái gì đó ăn rồi đi ngủ tiếp. Trước khi chìm vào giấc ngủ, hình ảnh em cứ lơ mơtrong đầu tôi, nó ám ảnh tôi khiến tôi không thể dứ t ra được. Kệ tất cả, cứ ngủ một giấc là xong thôi mà. Nghĩ như vậy rồi tôi cũng thiếp đi luôn.
Chap 5:
Vẫn tiếng chuông đồng hồ báo thức ấy, kệ, đưa tay tắt rồi nằm dài ra giường. Hôm nay chủ nhật nên cho phép làm biếng chút, tôi nằm đấy và suynghĩ, suy nghĩ về đủ mọi chuyện trên trời dưới đất . Đang miên man suy nghĩ thì chợt điện thoại rung , cầm lên xem thì thằng Tùng gọi đi ăn sáng cùng cả lũ . Ờ thì đi, đằng nào cũng đang đói. Thế là tôi bật dậy, chuẩn bị đi ăn sáng. Chủ nhật mới có 7h thôi mà sao đông thế, người ta kéo nhau lũlượt đi chơi, còn mình thì vẫn lủi thủi một mình, t



