làm gì hơn, cũng may lúc đấy thằng bạn đi trực tuần, nó gọi tôi đi cùng , chứ không chắc tôi đứng chôn chân ở đấy rồi . Về đến lớp, chợt nghe xôn xao bàn tán chuyện gì đó sôi nổi lắm, hóa ra là sắp đến ngày 20-10 . Đệch, lại sắp đến ngày tiền của mình không cánh mà bay à , híc híc. Lũ con gái thì nói đủ mọi chuyện, nào là muốn được tặng hoa, tặng quà, tặng tiền.... cái gì cũng thích, đúng là lắm chuyện. Tôi gọi cả lũ con trai trong lớp lại, hỏi bọn nó xem 20-10 năm nay nên làm gì, bàn luận mãi cuối cùng cũng đưa ra được kết quả, đó là cả lũ góp tiền đi mua25 bông hoa và 2 bó hoa về tặng. Vèo vèo một lúc thì 100k của tôi đã ra đi, tiếc quá . Thằng Tùng hỏi tôi :
- Sao đứng đần ra thế ? Có địnhtặng em yêu của mày không đấy ?
- Đm, mày hỏi thế thà không hỏi còn hơn, thế tao hỏi mày cóđịnh tặng gấu mày không ?
- Tất nhiên là có rồi.
- Thế thì tao cũng như vậy.
- Mày tính tặng món gì được?
- Tao cũng chưa biết, để về suy nghĩ.
- Tao chắc lại như năm ngoái thôi.
- Thôi, đổi mới đi chứ, làm thế nó không chán chắc.
- Thế thì khi nào mày mua quà thì gọi tao đi với.
- Ờ, thế cũng được.
Trống báo hiệu giờ học bắt đầu, tôi vào chỗ ngồi chuẩn bị ngày học mới.
4 tiết học trôi qua nhanh chóng. Đến tiết 5 học Văn, đúng là như một cực hình, mắt tôi nó cứ biểu tình đòi được ngủ, lỡ đễnh nhìn ra cửa sổ một lúc rồi gục mặt ngủ lúc nàokhông hay. Cũng may là cô giáodạy Văn hiền ( vì vừa mới chuyển về trường mà ) nên thấy tôi ngủ cũng chả nói gì, vẫn cứ giảng như bình thường. Ngủ được một giấc sướng lắm các thím ợ, đến lúc mở mắt ra, nhìn đồng hồ 12h, cả lớp đã ra về mẹ rồi, đậu má mấy thằng cờ hó này, không gọi tao dậy. Vừa bực vừa đói, tôi đứng dậy định ra về, chợt quay sang bên trái, ặc, ai đây, tôi thấy Quỳnhđang ngồi cạnh tôi, em chăm chú nhìn tôi không chớp mắt. Tôi ngần người ra nhìn em, im lặng một lúc sau tôi mới cất tiếng nói :
- Sao em lại ở đây thế ?
- Tan học, em gọi điện nhờ anh chút việc, không thấy anh trả lời nên em xuống lớp anh xem như nào.
- Híc, tại anh học Văn buồn ngủquá, vừa chợp mắt chút thì đã 12h rồi. Em chờ anh suốt nãy giờ hả.
- Vâng.
- Ngốc, lần sau không được làm như thế biết chưa, thấy anh ngủ quên thì phải gọi anh dậy , nhớ nhé.
- Em không đánh thức anh vì em muốn ngắm nhìn anh, em rất muốn nhìn anh khi anh ngủ. Em muốn khắc sâu hình ảnh của anh vào trong tim em, em không muốn anh rời xa em.
Nói xong, em chợt bật khóc, tôirất bất ngờ, không biết tại saoem lại khóc. Ôm em vào lòng, tôi nhẹ nhàng hỏi em :
- Nín đi em, kể cho anh chuyệngì đã xảy ra.
- Không có chuyện gì cả, chỉ vì em muốn gặp anh thôi, anh hãycứ ôm em như này nhé, đừng bỏem ra.
Tôi cứ ôm em như vậy, lòng không khỏi lo lắng, tôi rất muốn biết lí do tại sao em lại làm như vậy, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra, nhưng không biết tại sao lúc đó tôi lạiim lặng, chả biết làm gì hơn ......
Chap 17:
Đưa em xuống bãi để xe, vừa đi vừa hỏi, mãi tôi mới biết được lí do em khóc. Em bảo :
- Chiều hôm qua, em vừa đi cùng lũ bạn về thì thấy anh ngồi cùng một chị , cười nói rấtvui vẻ. Đáng lẽ em cũng quên rồi, tại sáng nay, sau khi anh đưa đồ ăn cho em, vừa quay sang thì con bạn nó gợi lại chuyện hôm qua, nó bảo là anh có dấu hiệu thích chị ấy. Thế là em lo lắm. Anh biết đấy, em không muốn mất anh mà.
- À, hóa ra là chuyện đấy hả ?
Tôi chợt nhớ lại chuyện chiều hôm qua....
**Vừa ra sân cầu lông, bỗng tôi nhìn thấy bạn ấy, người màhôm qua chạm mắt với tôi ấy, cũng đang đánh cầu ở đó. Tôi giả vờ bơ đi không biết, vẫn đánh bình thường cạnh bạn ấy. Đánh được tầm vài trận, đến 6h thì mệt quá đi ra ngoài nghỉ. Đang ngồi cạnh ghế đá lau mặt đầy mồ hôi, bỗng có người đưa cho tôi chai nư



