c để có .
- Được rồi, em thi được thì anh phải mua đồ chơi cho em nhé. Haha
- OK. Chú thấy anh thất hứa bao giờ chưa.
Về đến nhà , ông anh lao ngay lên giường ngủ, chắc tại đi xe mệt quá đấy mà.Tôi biết thế nên mặc kệ cho ông ấy ngủ, bốmẹ đi làm 3 tiếng nữa mới về, biết làm gì đây? Thôi online tý cho khuây khỏa vậy....
Chap 13:
Chờ mãi cũng đến lúc bố mẹ đi làm về, trời ơi đói quá, cũng may là còn chịu đựng được đếnlúc mẹ nấu cơm xong. Ăn xong bữa cơm trưa , 2 anh em lên phòng nói chuyện với nhau, chả hiểu sao cứ dính nhau như vậy nữa, gọi là " nối khố " cũng chả sai .
- Này, chú bằng này tuổi đã có bạn gái chưa?
- Em có rồi, mới được vài tuần thôi à.
- Mà này, anh khuyên nên tập trung vào việc học , chớ nên đểmấy chuyện tình cảm ảnh hưởng nhiều đến mình. Nghe chưa?
- Em biết mà, anh vẫn còn coi em còn bé hả.
- Chú bao nhiêu tuổi mà không nhỏ hả, như anh đây này, đại học năm 2 rồi mới yêu nhau đó.
- Đấy là anh, chắc tại anh ngố ngố quá nên lâu như vậy mới có bạn gái hả. Haha
Vừa nói xong thì ông anh cốc đầu tôi một phát đau điếng. Hồi nhỏ cứ bị anh cốc đầu là tôi cảm thấy rất khó chịu , nhưng lần này lại không như vậy, tôi cảm thấy rất vui . Chắctại anh em xa nhau 5 năm nay, anh lại ít khi về nhà nên tôi nhớ anh, tình cảm anh em thật đáng quý. Đang vui thì tự nhiên tôi bị tào tháo đuổi, khỉ thật, vừa ăn cơm mà, thế là tôi chạy vù vào nhà vệ sinh để giảiquyết. Quay trở lại phòng thì gặp anh tôi đang cười lăn lộn bên cái máy vi tính, tò mò có chuyện gì xảy ra nên tôi bước lại gần. Trời ơi, thằng anh vào đọc nhật kí của tôi , híc, xấu hổ quá, cái nhật kí này tôi viếtkhi bắt đầu yêu, bao nhiêu cảmxúc , suy nghi tôi đều viết vào đó. Thế mà giờ đây bị lộ mất rồi, nhục quá, xấu hổ quá
- Đây, anh trả chú này, anh không có ý định xem đâu, tại vừa mở máy ra thì thấy cái nhật kí nó đập vào mắt nên xem thôi.
- Anh đã đọc hết rồi à?
- Không, anh đọc đoạn đầu thôi, mà chú viết cũng cảm xúclắm đấy, đúng là chú đã trưởng thành rồi, 5 năm qua thật không phí. Anh không ở cạnh chú thì chú cũng phải biếttự đứng lên và chăm sóc mình, nhớ chưa.
- Em nhớ rồi, cái này anh nói mấy lần rồi. Lần nào về nhà anh cũng ca bài ca này.
- Nhắc lại nhiều lần không bao giờ là thừa. Mà anh chỉ về nhà 2 ngày thôi, ngày kia là anh phải về trường, năm cuối bận rộn lắm.
- Thế mai anh em mình đi chơi nhé, lâu lắm em không đi chơi với anh, từ Tết năm ngoái rồi.
- Ừ, để mai. Bây giờ chú làm gì thì làm đi, anh phải ra ngoài chút.
- Anh nhớ về sớm đấy .
- Anh biết rồi.
Anh đi rồi, còn lại một mình tôi trong phòng. Ngày kia là thi học sinh giỏi rồi, thôi thì lấy tài liệu ra ôn vậy. Ngồi đọc được một lúc thì phát chán , vứt tài liệu đấy . Nằm dài trên giường, suy nghĩ vớ vẩn đôi chút. Thôi, bật máy làm trận dota giải tỏa nào , đang cao trào thì mẹ tôi gọi :
- T. Xuống đây mẹ nhờ tý.
Thế là phải bỏ dở trận dota, tiếc ơi là tiếc:
- Có chuyện gì thế mẹ?
- Đi chợ mua cho mẹ mấy con cá. Anh con về nên mẹ nấu ngon một tý.
- Hay quá, thế là có canh cá ăn rồi
Vội vàng lấy xe ra và lao đi chợ, đây rồi, chỗ bán cá đây rồi. Nhiều cá quá, biết mua connào đây? Đang loay hoay thì bỗng em Ly xuât hiện. Trời sao mà trùng hợp quá, em ấy cũng đi chợ như tôi
- Anh T. Anh cũng đi mua cá hả?
- À ừ, mà anh chả biết phải mualoại nào cả.
- Anh định mua để làm gì?
- Mẹ bảo anh mua về nấu canh.
- À, nếu nấu canh thì phải mua cá lóc, canh chua cá lóc thì ăn ngon lắm anh à.
- Được, anh nghe theo em mua cá lóc .
- Em tưởng chỉ có con gái mới đi chợ, đây là lần đầu tiên em thấy con trai một mình đi chợ đấy. Hihi
- Chuyện, anh là con ngoan củamẹ mà . ( Lại sĩ gái, cái tật mãi không chừa



